- Ngày mai sẽ là ngày đầu tiên tôi hóa trị (chemotherapy) -

Bài liên quan
>>>"Nữ hoàng khởi nghiệp" Thủy Muối: Nếu ung thư là cơ hội để tôi sống lần thứ hai, thì hôm nay tròn một năm ngày tôi tái sinh


Đó là cái ngày mà tôi tưởng như mình đã sẵn sàng từ hơn 2 năm qua, nhưng rõ ràng là tôi chưa sẵn sàng gì cả. Đúng 6 ngày trước, bác sĩ tôi bước vào phòng với một vẻ mặt buồn nhất mà tôi từng nhìn thấy ông trong hai năm qua. Tôi vừa trải qua một cuộc đại phẫu chưa đầy 5 tuần, và sức khỏe tôi đang hồi phục dần. Tôi muốn khoe với ông là tôi vừa dọn qua căn hộ mới. Nhưng khi ông mở bản CT scan lên, tôi hiểu cuối cùng thì cái ngày chúng tôi sợ nhất trong hai năm qua đã đến.

Trong suốt hai năm qua, một người bạn luôn đi cùng tôi vào nhận kết quả CT scan, nhưng hôm nay anh ta không sắp xếp để đi với tôi được, và rồi đó là cái ngày tôi phải đón nhận cái tin tức này một mình!

Bác sĩ Nieva và tôi đang ráo riết chuẩn bị cho Diễn Đàn Bệnh Nhân Ung Thư năm nay. Rồi chúng tôi còn có kế hoạch cho một buổi livestream về ung thư phổi, chúng tôi đang chuẩn bị để launch một cái clinical trial phase 2 cho bệnh nhân hóa trị, tôi đang ráo riết hoàn tất bản thảo cuối cùng cho quyển sách của tôi - và hơn hết, tôi nhớ bạn bè mình, tôi mong được đến tháng 10 để được gặp lại những người bạn thân thương của tôi! Cái tin hóa trị nó đến như một cú sét ngang tai, không chỉ cho tôi, mà còn cho bác sĩ của tôi vì ông ta biết khối lượng công việc trước mắt mà tôi đang phải handle. Ông nhìn thấy cảnh tôi phải bật dậy làm việc sau chỉ 2 tuần sau khi phẫu thuật, ông xót xa nhưng ông hiểu, những việc tôi đang làm nó quan trọng với tôi đến mức nào.

Chúng tôi không có sự lựa chọn để dời ngày hóa trị vì khối u đang phát triển rất nhanh, và rồi chúng tôi phải bàn cách để "sống chung với lũ" - ông đưa tôi những bài báo khoa học về những tác dụng phụ của thuốc mà tôi phải gánh chịu, cân đo đong đếm cái lịch vào hóa chất để tôi vẫn có thể làm những việc tôi mong muốn, và quan trong hơn hết là làm sao để tôi vẫn có thể tham gia được Diễn Đàn Bệnh Nhân Ung Thư tại Việt Nam. Ông nhìn vào mắt tôi và nói, "Nếu là bất kỳ bệnh nhân nào khác, tôi sẽ không bao giờ để người đó bước chân lên máy bay! Nhưng vì đó là cô, tôi biết nếu lần này tôi cản không cho cô đi, cô sẽ trách tôi sau này. Và chuyến đi này, tôi sẽ đi cùng, nên chúng ta sẽ cùng nghĩ cách nếu có bất cứ chuyện gì xảy ra!" - lúc đó tôi chỉ biết cười, "Trong trường hợp rất xấu mà tôi phải ngồi xe lăn để về Việt Nam, tôi vẫn muốn về. Nếu tôi vào cấp cứu, tôi tin là ông và tôi có thể tìm được bệnh viện ở VN để xử lý - và nếu tôi không thể quay lại được, tôi rất vui lòng để dành hết khoảng thời gian còn lại của cuộc đời mình ở Việt Nam - nhưng nếu tôi khỏe, chúng ta còn rất nhiều dự định để làm cùng nhau!"

Rồi sau đó tôi gặp bác sĩ David, người đã phẫu thuật cho tôi cách đây 5 tuần. Chúng tôi bàn đến phương án phẫu thuật. Nhưng nếu tôi làm phẫu thuật cắt bỏ phổi, cơ thể tôi sẽ bị disable trong vòng 2 tháng - và điều đó cũng ko thể được vì tôi chỉ còn 5 tuần nữa trước thềm Diễn Đàn. Chúng tôi lại ngồi nghĩ cách cùng nhau, và cô ấy hỏi tôi "Đối với em, cái gì là quan trọng nhất?" - Cô ấy rất ngạc nhiên khi tôi nói với cô ta là "Tôi không quan trọng mình sống được bao lâu, tôi chỉ muốn có một cơ thể và khối óc mà tôi có thể làm việc có ích cho đến ngày cuối của cuộc đời mình! Những việc tôi chưa kịp làm, sẽ có người khác làm, nhưng tôi không muốn sống mà cuộc đời mình phải phụ thuộc vào người khác hay không thể hoạt động được!"

Việc phẫu thuật cắt bỏ phổi cho bệnh nhân giai đoạn cuối như tôi là không nằm trong phác đồ điều trị, trước giờ có rất ít bệnh nhân làm vậy, và con số thống kê không rõ ràng nên Hiệp Hội Ung Thư Mỹ không đưa vào phác đồ. Tôi nói với cô ấy, "Tôi tin cô, và hơn nữa, tôi tin bản thân mình, nếu kết quả và xác suất là giống nhau, ung thư, tác dụng phụ, hay phẫu thuật đều có thể dẫn đến cái chết, tôi sẽ là xác suất của chính bản thân mình"

Ung thư không dừng lại khi bệnh nhân rời khỏi cửa phòng bác sĩ, không có quyết định nào là hoàn toàn đúng hay hoàn toàn sai, mà với mỗi người, ai cũng có những giá trị sống của riêng mình. Hàng ngày, tôi nhận được rất nhiều tin nhắn khuyên tôi các thể loại từ ăn chay cho đến tập khí công, thậm chí cầu thầy, cầu bà, cầu các thứ. Tôi không nghĩ mình tài giỏi, càng không có đủ kiến thức y khoa để nói rằng cái nào là đúng, cái nào là sai, tôi đưa ra quyết định dựa trên những gì mình học hỏi được từ những người đồng sự, những người bác sĩ chung quanh tôi, và tôi có những giá trị sống của riêng bản thân mình. Và tôi biết mình là người may mắn, vì có những người bạn những người đồng sự sẵn sàng dang tay ra để giúp đỡ cho tôi và Salt Cancer Initiative trong lúc chúng tôi cần họ nhất!

Hôm nay, trước khi ra về, một người bạn nói với tôi, "Tôi sẽ ghé thăm bạn vào cuối tuần, chúng ta sẽ cùng đi Huntington Library & Garden, và nếu cần, chúng ta sẽ mang xe lăn theo để khi bạn mệt thì có thể ngồi nghỉ chân"

Đó, cuộc sống của bệnh nhân ung thư là như thế đó, là những chuỗi ngày sống chung với lũ, là những nghịch cảnh và khó khăn. Kỳ tích có thể không xảy ra ở cuối con đường, nhưng việc tôi sống đến hôm nay, 694 ngày sau ngày tôi phát hiện bên, đã là một điều không tưởng!

Ung thư là một cơ hội để tôi nhìn lại giá trị sống của bản thân, để tôi có thêm cơ hội làm những điều mà tôi chưa từng nghĩ mình sẽ làm trong suốt 2 năm qua! Và đó, đã là KỲ TÍCH!

0 comments Blogger 0 Facebook

Post a Comment

 
CUỘC SỐNG TƯƠI ĐẸP © 2017 - Sống là hạnh phúc
Top