Khi chúng ta trao nhau những nụ cười, cho dù là những người xa lạ, là những người không cùng chiến tuyến, là những người chưa từng hiểu nhau… thì ta sẽ hiểu nụ cười có sức mạnh thế nào, bởi đó chính là phép màu, là món quà quý giá mà cuộc sống trao tặng cho con người.


Trong Chiến tranh thế giới thứ hai, có một người phi công tên là Expury. Khi tham gia một trận chiến chống phát xít, anh bị bắt làm tù binh và bị giam trong một nhà tù khắc nghiệt nhất, chờ ngày xử bắn cùng với bao nhiêu tù binh khác.
Ở trong tù, mặc dù bị đối xử tàn tệ nhưng Expury vẫn hy vọng có một ngày mình được ra khỏi đây, trở lại quê hương nên anh vẫn có những suy nghĩ lạc quan. Nhưng đến khi biết được chỉ nay mai anh và những người tù binh khác sẽ bị đem đi xử bắn thì dường như anh bị suy sụp một cách nhanh chóng.

Cả ngày hôm ấy, Expury trở nên quẫn trí, người anh run rẩy khi nghĩ đến cảnh ra trường bắn, anh không ăn uống gì và ngồi thu lu một mình trong xó tối. Cho đến đêm khuya, các tù binh khác đã ngủ hết, Expury mới lấy lại sự bình tĩnh. Anh thò tay vào túi áo lấy ra điếu thuốc lá nhàu nát, anh muốn hút thuốc, nhưng lại không có diêm. Bò ra sát song sắt, Expury nhìn thấy một viên cai  tù đang đứng, anh bèn gọi khẽ: “Xin lỗi, ông có lửa không?”.

Viên cai tù bước lại, rút bao diêm trong túi quần ra rồi châm điếu thuốc cho Expury. Khi đưa que diêm qua song sắt, viên cai tù tình cờ nhìn thẳng vào mắt anh và cũng tự nhiên Expury nở một nụ cười, anh cũng chẳng hiểu tại sao mình lại có thể nở một nụ cười vào lúc ấy, với một người không quen, lại là ở phe bên kia.

Và vào khoảnh khắc ấy, dường như có một đốm lửa bùng cháy ngang qua kẽ hở giữa hai tâm hồn viên cai tù và Expury - viên cai tù cũng cười đáp lại. Expury chợt thấy, trước mặt anh không  còn là một viên cai tù phát xít mà chỉ là một con người bình thường.

Viên cai tù hỏi Expury: “Anh đã có con chưa?”, anh đáp có và lấy từ trong túi áo ra tấm ảnh gia đình đã nhàu và mờ đưa cho viên cai tù xem, viên cai tù cũng lấy trong ví ra tấm ảnh chụp cùng vợ và các con và họ cùng nói chuyện với nhau về những đứa trẻ. Expury kể về những  đứa con với đôi mắt nhòa lệ, anh biết mình sắp chết và chẳng bao giờ gặp lại được chúng.

Viên cai ngục cũng bật khóc và đột nhiên không nói lời nào, anh ta ấy mở khóa và kéo Expury ra khỏi buồng giam, lặng lẽ đưa Expury ra khỏi nhà tù theo một lối dành cho lính và thả cho anh đi. Expury sau này kể lại câu chuyện của mình và anh luôn nói rằng cuộc sống của mình đã được cứu rỗi chỉ nhờ một nụ cười.

Khi chúng ta trao nhau những nụ cười, cho dù là những người xa lạ, là những người không cùng chiến tuyến, là những người chưa từng hiểu nhau… thì ta sẽ hiểu nụ cười có sức mạnh thế nào, bởi đó chính là phép màu, là món quà quý giá mà cuộc sống trao tặng cho con người.
(Theo anninhthudo.vn)

0 comments Blogger 0 Facebook

 
CUỘC SỐNG TƯƠI ĐẸP © 2017 - Sống là hạnh phúc
Top