Ngày hôm qua vô tình đọc được bài chia sẻ của chị Sheryl Sandberg, hiện là COO (Giám đốc Điều hành) của Facebook toàn cầu, về cái chết bất ngờ của chồng chị và cách chị đối diện với nó. Mọi người cùng xem nhé. 



Hôm nay là ngày cuối cùng của 30 ngày đầu tiên để tang cho người chồng yêu dấu của tôi. Đạo Do Thái gọi khoảng thời gian để tang cao điểm là Shiva, kéo dài 7 ngày kể từ khi một người thân yêu về với đất. Sau Shiva, hầu hết các hoạt động thường nhật sẽ trở lại như cũ, nhưng ngày để tang cuối cùng mới thật sự đánh dấu việc mãn tang theo đúng tín ngưỡng dành cho những người là chồng vợ. 

Một người bạn từ tấm bé của tôi, hiện đang là một Giáo sĩ Do Thái, gần đây đã nói với tôi rằng lời cầu nguyện mãnh liệt nhất ông từng đọc là: "Hãy để tôi không chết khi tôi còn đang sống". Tôi sẽ không bao giờ thấu cảm được lời cầu nguyện đó cho đến trước khi mất Dave. Bây giờ thì tôi đã hiểu. 

Tôi nghĩ rằng khi một bi kịch xảy ra, nó đại diện cho một sự lựa chọn. Bạn có thể cho nó rơi vào thinh lặng, cái khoảng trống sẽ lấp đầy con tim bạn, lồng ngực bạn và kiềm nén khả năng tư duy hay thậm chí là cả hơi thở của bạn. Hoặc bạn có thể cố gắng tìm kiếm một ý nghĩa. Trong 30 ngày vừa qua, tôi đã tiêu tốn quá nhiều thời giờ lạc lối trong thinh lặng. Và tôi biết sẽ có vô số thời khắc của tương lai cũng bị tiêu hủy bởi khoảng không vô định ấy. 

Nhưng khi tôi có thể, tôi muốn lựa chọn cuộc sống và ý nghĩa. 

Và đây là lí do vì sao tôi viết xuống những dòng này: để đánh dấu ngày để tang cuối cùng và đáp đền lại những gì người khác đã dành cho tôi. Trong khi những cảm nghiệm đau buồn là hết sức riêng tư, thì lòng dũng cảm của những người chia sẻ cảm nghiệm của chính bản thân họ đã vực tôi đứng dậy. Một vài người đã trải lòng cùng tôi cũng là những bạn bè thân thiết nhất của tôi. Những người còn lại, vốn dĩ hoàn toàn xa lạ, đã chia sẻ sự tỉnh táo và những lời khuyên một cách công khai. Vì vậy, tôi chia sẻ lại những gì tôi đã học được với hy vọng rằng nó có thể giúp ích cho một ai đó. Và với hy vọng rằng có thể nhận ra những bài học ý nghĩa từ bi kịch này. 

Tôi đã sống trọn 30 năm trong 30 ngày. Tôi đã có 30 năm buồn nhiều hơn trước. Tôi thấy như mình cũng có 30 năm từng trải hơn trước. (nguyên văn: I am thirty years sadder. I feel like I am thirty years wiser).

Tôi đã đạt được một sự thấu cảm sâu sắc hơn về ý nghĩa của việc làm mẹ, cả từ nỗi đau tột cùng mà tôi cảm nhận được khi các con tôi gào khóc và từ sự gắn kết của mẹ với nỗi đau của tôi. Bà đã cố gắng lấp đầy khoảng trống trên giường tôi, và ôm tôi mỗi tối cho đến khi tôi khóc ru mình chìm vào giấc ngủ. Bà đã chiến đấu để giữ lại những giọt nước mắt của chính mình và nhường chúng cho tôi. Bà đã giải thích với tôi rằng nỗi thống khổ mà tôi đang chịu đựng là của cả bản thân tôi và lũ trẻ, và tôi hiểu rằng bà đã đúng khi tôi trông thấy nỗi đau ngự trị trong đôi mắt bà. 

Tôi đã học được rằng tôi không bao giờ thực sự hiểu được mình cần phải nói gì với những người đang cần được chia sẻ. Tôi nghĩ rằng trước đây tôi đã làm sai tất cả; Tôi đã cố gắng vỗ về mọi người rằng mọi thứ rồi sẽ ổn thôi, và cho rằng sự hy vọng là điều an ủi nhất tôi có thể dành cho họ. Một người bạn của tôi mắc ung thư thời kỳ cuối đã kể với tôi rằng điều tệ hại nhất mà người ta có thể nói với anh là “Rồi sẽ ổn thôi”. Tiếng vọng trong đầu anh đã hét lên “Làm sao mấy người biết mọi chuyện sẽ ổn chứ? Mấy người không hiểu rằng tôi có thể sẽ chết hay sao?”. Tháng vừa qua đã dạy cho tôi về điều anh từng cố gắng truyền đạt. Sự đồng cảm chân thành đôi khi không cần phải tua đi tua lại rằng mọi thứ sẽ ổn, mà là ý thức được rằng nó thật sự không ổn. Khi người ta nói với tôi “Rồi chị và bọn trẻ sẽ lại vui thôi”, trái tim tôi cũng thổn thức với chính mình rằng “Vâng, tôi tin điều đó, nhưng tôi biết rằng mình sẽ chẳng bao giờ cảm nhận được niềm vui thuần khiết một lần nữa”. Những người từng nói “Rồi chị sẽ tìm thấy một tâm trạng bình thường mới, nhưng nó sẽ chẳng bao giờ tốt đẹp như xưa” sẽ an ủi tôi nhiều hơn, vì họ thấu hiểu và nói ra sự thật. Ngay cả một câu đơn giản như “Chị sao rồi?” – hầu như luôn được hỏi với một sự quan tâm cao độ - cũng nên được thay bằng “Bữa nay chị sao rồi?”. Khi tôi được hỏi “Chị sao rồi?”, tôi phải tự ngăn mình la lên rằng “Chồng tôi chết 1 tháng rồi, bạn nghĩ tôi ra sao?”. Khi tôi nghe “Bữa nay chị sao rồi?”, tôi nhận ra rằng người đó biết rõ điều tốt nhất tôi có thể làm được lúc này là vượt qua từng ngày. 

Tôi đã học được vài điều hữu ích rất đáng lưu tâm. Mặc dù hiện giờ chúng tôi biết rằng Dave đã đột tử, nhưng tôi đã không biết được điều đó khi ngồi trong xe cấp cứu. Chuyến xe đến bệnh viện chậm chạp một cách không thể chấp nhận. Tôi vẫn căm ghét tất cả những chiếc xe đã không dời sang một bên, và tất cả những người chỉ biết lo đến đích sớm vài phút hơn là nhường đường cho chúng tôi đi qua. Tôi đã để ý điều này khi lái xe ở nhiều quốc gia và thành phố. Tất cả hãy tránh hết sang một bên đường. Cha mẹ hay vợ chồng hay con cái một ai đó rất có thể đang lệ thuộc vào con đường đó. 

Tôi đã học được cách vạn vật có thể cảm nhận được sự phù du – và có thể vạn vật cũng chính là phù du. Bất kỳ tấm thảm nào bạn đang đứng lên cũng có thể bị kéo đi ngay dưới chân bạn mà hoàn toàn không cần điềm báo. Trong 30 ngày qua, tôi đã nghe từ quá nhiều người phụ nữ mất chồng và rồi sau đó vô số tấm thảm đã bị kéo khỏi chân họ. Một vài người thiếu sự hỗ trợ từ xung quanh và phải chống chọi một mình khi phải đối mặt với tâm trạng trầm uất và mối lo tài chính. Tôi thấy thật không phải khi chúng ta bỏ mặc họ và gia đình khi họ đang cần chúng ta nhất. 

Tôi đã học về nhu cầu được giúp đỡ - và tôi đã học được tôi cần sự giúp đỡ nhiều như thế nào. Cho đến lúc này, tôi đã là một người chị lớn, một COO (Giám đốc Điều hành), một người thực thi và một người lên kế hoạch. Tôi đã không lên kế hoạch cho việc này, và khi nó xảy ra, tôi đã không thể làm được gì nhiều. Những người thân thiết nhất với tôi đã làm thay tất cả. Họ lên kế hoạch. Họ sắp xếp chu toàn. Họ chỉ chỗ cho tôi ngồi và nhắc nhở tôi ăn uống. Họ vẫn đang làm rất nhiều thứ để hỗ trợ tôi và các con. 

Tôi đã học được rằng khả năng phục hồi có thể học được. Adam M.Grant đã dạy tôi rằng có 3 điều quan trọng đối với việc phục hồi và tôi có thể thực hành cả ba. Tính Cá Nhân – nhận ra rằng đó không phải là lỗi của tôi. Anh ấy dạy tôi tuyệt giao với từ “Xin lỗi”. Tôi phải liên tục nói với chính mình rằng “Đây không phải là lỗi của tôi”. Tính Lâu Dài – luôn nhớ rằng cảm giác này sẽ không theo tôi suốt đời. Nó sẽ trở nên tốt hơn. Tính Lan Tỏa – việc này không phải ảnh hưởng đến mọi khía cạnh trong cuộc sống của tôi; và khả năng để phân định rạch ròi mọi thứ chính là sức khỏe. 

Với tôi, việc bắt đầu trở lại với công việc đã là một vị cứu tinh, là một cơ hội để thấy mình có ích và được kết nối. Nhưng tôi nhanh chóng phát hiện ra rằng ngay cả những sợi dây kết nối đó cũng đã thay đổi. Rất nhiều đồng nghiệp của tôi đã nhìn tôi với ánh mắt lo sợ khi tôi đến gần. Tôi biết vì sao – họ muốn giúp đỡ nhưng không chắc bằng cách nào. Tôi có nên đề cập đến việc này? Tôi có nên không đề cập đến việc này? Nếu tôi đề cập đến nó, tôi sẽ nói cái quái gì đây? Tôi nhận ra rằng việc lấy lại cảm giác gần gũi với các đồng nghiệp thật sự quá quan trọng đối với tôi. Tôi cần đón nhận họ. Và điều đó đồng nghĩa với việc mở lòng nhiều hơn và dễ bị tổn thương hơn tôi mong đợi. Tôi đã nói với những người làm việc gần gũi nhất với mình rằng họ có thể thẳng thắn hỏi chuyện tôi và tôi sẽ trả lời. Tôi cũng nói rằng họ có thể thoải mái nói về cảm giác của họ. Một đồng nghiệp đã thừa nhận rằng cô ấy có thể lái xe đến thăm nhà tôi thường xuyên, nhưng không chắc rằng cô ấy có nên vào hay không. Một người khác nói rằng anh bị bất động mỗi khi tôi ở gần vì lo lắng rằng anh có thể nói điều gì đó trái quấy. Chuyện trò một cách cởi mở sẽ thay thế cho sự sợ hãi làm hay nói sai điều gì đó. Một trong những bộ phim hoạt hình yêu thích nhất mọi thời đại của tôi có cảnh một chú voi ở trong phòng bắt điện thoại lên và nói “Voi đây”. Một khi tôi đã chỉ ra được chú voi, chúng ta có thể đá chú ta văng ra khỏi căn phòng. 

Cùng lúc đó, cũng có những khoảnh khắc tôi không thể chia sẻ cùng ai. Tôi đã đến tham dự Portfolio Night ở trường, nơi bọn trẻ mời các bậc cha mẹ đứng quanh phòng học để xem tác phẩm của chúng treo trên tường. Rất rất nhiều cha mẹ - đồng thời cũng là những người vô cùng tốt bụng - đã cố gắng trao đổi bằng mắt hoặc nói điều gì đó mà họ nghĩ rằng có thể động viên tôi. Tôi đã nhìn xuống đất trong phần lớn thời gian để không ai có thể bắt gặp ánh mắt tôi và rồi lo sợ làm tôi tổn thương. Tôi mong rằng họ sẽ hiểu được. 

Tôi đã học được cách biết ơn. Lòng biết ơn chân thành đối với những điều mà tôi đã xem nhẹ trước đó – ví dụ như là cuộc sống. Khi cõi lòng tan vỡ, tôi ngắm nhìn các con mỗi ngày và thật hạnh phúc vì chúng vẫn đang sống. Tôi trân quý từng nụ cười và từng cái ôm. Tôi đã không còn xem nhẹ mỗi ngày trôi qua. Khi một người nói với tôi rằng anh ta ghét những ngày sinh nhật và vì thế anh ta cũng chẳng tổ chức sinh nhật cho mình, tôi đã nhìn anh ta và nói với hai dòng nước mắt “Ăn mừng sinh nhật của cậu đi, trời ạ. Cậu thật may mắn khi có một ngày như thế”. Ngày sinh nhật kế tiếp của tôi chắc sẽ buồn chết mất, nhưng tôi đã quyết định sẽ ăn mừng nó trong tim lớn hơn bất kỳ ngày sinh nhật nào tôi đã làm trước đó. 

Tôi thật sự biết ơn những người đã dành cho tôi sự đồng cảm. Một đồng nghiệp nói với tôi về vợ anh ta, người mà tôi chưa từng gặp, đã quyết định ủng hộ tôi bằng cách trở lại trường đại học để lấy bằng – một việc cô đã bỏ ngang trong nhiều năm qua. Đúng vậy! Khi hoàn cảnh cho phép, tôi tin tưởng hơn bao giờ hết vào sự tựa nương. Và có rất nhiều người đàn ông – từ những người tôi biết rõ đến những người có thể tôi sẽ không bao giờ gặp mặt – đã làm rạng rỡ cuộc đời của Dave bằng cách dành nhiều thời gian hơn cho gia đình của họ. 

Tôi thậm chí không thể diễn tả hết lòng biết ơn mà tôi muốn dành cho gia đình và bạn bè, những người đã làm được quá nhiều điều và cam kết với tôi rằng họ sẽ vẫn luôn ở đó. Trong những thời khắc tàn khốc khi tôi chìm đắm trong sự thinh lặng, khi những năm tháng cứ vụt trôi trước mắt tôi một cách vô định và trống rỗng, chính những gương mặt ấy đã kéo tôi khỏi sự lẻ loi và sợ hãi. Lòng trân quý tôi muốn dành cho họ là vô hạn. 

Tôi đang kể cho một trong những người bạn đó nghe về một hoạt động cha-con mà Dave không có mặt ở đây để làm. Chúng tôi đã nghĩ ra một kế hoạch để thực hiện nó thay Dave. Tôi đã khóc với anh bạn tôi “Nhưng tôi muốn Dave. Tôi muốn Lựa chọn A”. Anh đã vòng tay quanh tôi và nói “Lựa chọn A đã không còn nữa. Nên hãy cố mà làm cho ra ngô ra khoai cái Lựa chọn B đi” (nguyên văn: Option A is not available. So let’s just kick the out of option B)

Dave, để làm rạng rỡ những ký ức của anh và nuôi dạy bọn trẻ đúng như cách mà chúng xứng đáng được thừa hưởng, em hứa rằng sẽ làm tất cả để làm cho ra ngô ra khoai cái Lựa chọn B. Và ngay cả khi tang kỳ đã chấm dứt, em sẽ vẫn để tang cho Lựa chọn A. Em sẽ luôn để tang cho Lựa chọn A. Như Bono đã từng hát “Không có đoạn kết nào cho nỗi đau…Và không có đoạn kết nào cho cuộc tình”. Em yêu anh, Dave.

Option B: Facing Adversity, Building Resilience, and Finding Joy: Sheryl Sandberg, Adam Grant
(nguồn từ Facebook Sheryl Sandberg)

0 comments Blogger 0 Facebook

 
CUỘC SỐNG TƯƠI ĐẸP © 2017 - Sống là hạnh phúc
Top